Hạ Linh Xuyên cũng không khách sáo, mượn oai hổ chỉ vào Uông Ma Tử: “Người này có điểm đáng ngờ, tạm thời không giết, bọn ta cần phải tra hỏi lại.”
Quan sai kêu lên một tiếng: “Đây là án do huyện định...” Mãnh hổ và cừu lớn đồng thời trừng mắt nhìn sang, dọa hắn phải vội vàng sửa lời: “... Ta nghĩ huyện lệnh cũng sẽ không có ý kiến, vậy mời mấy vị đến nha thự ngồi một lát, ti chức sẽ áp giải phạm nhân về.”
Dân trấn muốn hóng chuyện ở xung quanh đều không vui, nhưng trên đài có mãnh hổ trấn giữ, đúng là hổ rình mồi khắp pháp trường, bọn họ cũng không dám làm càn, đành vừa tản ra vừa oán thán.
Uông Ma Tử không ngờ cứu binh từ trên trời giáng xuống, sau khi được cởi trói liền “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Hạ Linh Xuyên: “Quan gia cứu mạng, ta thật sự oan uổng!”




